Một bông Hồng cho Sông Hương

Ðêm 8-5-2002 là một đêm kỷ niệm cho cầu Trường Tiền và sông Hương. Chiếc cầu, qua bao thiên tai biến cố, qua nhiều lần đổi tên gọi, cuối cùng đã sửa xong, vào năm 1995, tuy bớt rộng và bớt thành, nhưng chắc chắn, và được biết đến bằng cái tên ban đầu của nó.

Nó chỉ như một dải khăn bạc vắt lòng qua sông Hương, và sông Hương, con nước mòng manh, cũng chỉ như một dải khăn xanh, cả hai cùng duyên nợ với nhau góp phần trang điểm cho thành phố. Con sông không chỉ là một hiện diện quý giá trong cảnh quan, nó đi vào đời mỗi con người nơi đây bằng những bước âm thầm, dự phần vào mọi mặt của đời sống và nuôi dưỡng con người. Nó đã trở thành một trục lộ đưa du khách cặp bến vào những lăng điện hai bên bờ và đêm đêm chở trên lưng mình những điệu ru câu hò cho người thưởng trăng và thả hoa đăng. Cầu Trường Tiền nhò nhắn, duyên dáng, đầy kỷ niệm qua năm tháng cho người ở hai bờ. Do dòng sông rạch đôi trung tâm thành phố, con người đâm ra có nhu cầu qua lại. Nó là sự có mặt hàng ngày trong cuộc sống, là hình ảnh của đi đi về về và tạo nên niềm gần gũi.

Làm được một cái gì cho Trường Tiền, cho Hương Giang, đều được trông chờ đón đợi. Do đó, khi nghe tin cầu Trường Tiền sẽ là nơi trình diễn áo dài, mọi người nao nức. Chưa rõ hình thức và nội dung sẽ ra sao, chỉ biết một cảnh tượng diễn ra trên cầu Trường Tiền bắc qua sông Hương và sáng rực ánh đèn sẽ phải vô cùng lộng lẫy. Rồi lại còn nghe nói có vô số nữ sinh được huy động vào màn diễn. Từ những dữ kiện ban đầu ấy, bao nhiêu khán giả tò mò hăm hở, nhất là cánh đàn ông, tha hồ tưởng tượng. Chỗ ngồi, ghế ngồi, không quan trọng nữa, miễn là ngồi hai bên lòng cầu.

Khởi đầu là đoàn người mẫu bước đi thong dong giữa lòng cầu trên những chiếc chiếu hoa. Ðây là những người mẫu một sớm một chiều, là những nữ sinh học hành bình thường trong năm bỗng một hôm thức dậy trở thành người mẫu, để rồi hôm sau, bao nhiêu hồi hộp xúc động lắng xuống rồi, trở lại học hành bình thường, đi qua cầu Trường Tiền, tức là giẫm lên lại bước chân suýt vấp ngã của mình mới hôm qua. Trước đây, và cả sau này nữa, họ chưa bao giờ thả bộ giữa lòng cầu như thế này, trên một đoạn đường gần nửa c&acirD;y số, mỗi lúc mỗi cần giữ thăng bằng trên lớp chiếu lát cố sức nâng giữ bước chân con gái, dưới chùm đèn chụm lại, dưới ngàn con mắt châu vào. Ðám người mẫu nghiệp dư này, chắc hẳn đã được dặn dò năm lần bảy lượt, không phải sắm cho mình cái "bước chân người mẫu" làm gì, chỉ việc bước đi bình thường, như thể bước đi trên con đường đến trường vậy.

Cuộc trình diễn rất có thể tiếp diễn theo một hình thức quen thuộc mà người ta thường bắt gặp hễ khi nào có trình diễn thời trang. Chỉ cần những người mẫu dạo qua dạo lại trước mắt khán giả với kiểu trang phục trên người rồi xoay người đủ ba trăm sáu mươi độ, và cứ như vậy cho đến người mẫu cuối cùng là ta có được một chương trình trình diễn thời trang chỉnh đốn.

Ở cuộc trình diễn áo dài cầu Trường Tiền, ngay những thủ tục trình diễn của người mẫu cũng được giản lược để trở thành một cuộc thả bộ theo một chiều đường thẳng mà thôi. Hình thức này nằm trong chủ ý của người tạo mẫu và cũng phù hợp với không gian trình diễn.

Thêm vào đó, những người tạo mẫu (những người trẻ tuổi, có tài, và thành danh như: Diệu Anh, Bảo Kim, Ngân Khai, Quang Tân, Thế Bảo, Sĩ Hoàng, Minh Hạnh…) còn có những sáng kiến độc đáo: mời khán giả hồi cố nhìn ngắm lại chiếc áo dài qua nhiều thời kỳ khác nhau trong quá khứ và cũng chiếc áo dài ấy qua những sinh hoạt trong xã hội (chứ không phải chỉ dùng để làm đẹp, không phải chỉ để trưng diện trong giới thượng lưu hoặc để phục vụ những mục tiêu tiêu khiển) và trên những con người nữ nhiều la tuổi khác nhau và ở nhiều tư thế khác nhau (chứ không phải riêng ở những tư thế thuận lợi và đề cao). Ðó là những gì khán giả có thể nghĩ ra từ đoàn áo dài đi kèm với quang gánh trên vai hoặc tay nách tay mang những rổ hoa hoặc các phẩm vật. Ðây như thể là những hình ảnh tầm thường, quen thuộc mà ai nấy có cảm tưởng nom thấy ở khắp mọi góc đường. Không hẳn! Những hình ảnh ấy đang thuộc về quá khứ! Cô bán chè mặc áo dài, bà đi chợ mặc áo dài… đã thuộc về quá khứ rồi đó! Hay là đã thuộc về quá khứ gần đây thôi, “gần đây” khiến ta không phân biệt rő là hôm qua hay hôm nay, và cảm nhận này vô hình trung ẩn chứa sự quyến luyến thế nào đó. Ðành rằng chiếc áo ngắn là tiện lợi, là thực tế, là thời mới, nhưng đă thế thì đừng có nói tới “dáng”, tới “đẹp” gì nữa. Ðó là một trang trong cuốn album gia đình được giở ra lại một cách tự nhiên, như không cố ý, mà lại sinh động, khiến người nhìn thấy bỗng bồi hồi như nhận ra người thím, người o, người dì qua đó… với nét liễu dáng mai vang bóng một thời.

Hai màn thời trang rời mặt đất để chễm chệ ngồi trên chiếc xích lô và chiếc xe đạp cũng khá bất ngờ. Nhờ Festival, hai phương tiện chuyên chở cổ lổ này cùng ca "khúc thiên nga" trong sứ mệnh phục vụ thời trang làm đẹp sông Hương. Nhịp độ của hai loại xe tất nhiên chậm lại, đôi chân của người mẫu cũng rất chậm và có khi bất động, khác hẳn với diễn hành, nhưng còn đôi tay người mẫu thì, không ngờ, phải luôn luôn táy máy với tà áo gió lộng của mình.

Hai cái sân khấu khổng lồ nhưng được dàn dựng rất nhanh từ sáng đến chiều, trấn ở hai đầu cầu Trường Tiền phải hút vào nhả ra một số lượng người mẫu không dưới năm trăm người tuần tự diễn hình tạo thành từng luồng bất tận cứ dài mãi ra.
Màn cuối cùng là màn "thời trang dung dăng dung dẻ”: bước đi từng đôi một, như cùng đi dưới mưa, như cùng đi dưới trăng, hay giữa trời lồng lộng. Nhưng đây là một đôi so le: một lớn một bé. Chị em dạo chơi. Ý nghĩ ngộ nghĩnh, nhưng cũng đượm tình, không ngờ mở rộng thêm ý nghĩa của thời trang. Và nếu ta để ý theo dõi từng em nhò chăm chăm bước theo chị, nín thở bước theo chị, chắc không khỏi có người bỗng dưng cảm thấy… xúc động nữa là khác. Không phải xúc động trước vẻ đẹp, mà hình như là xúc động trước một cái tình trong vẻ đẹp.

Trong khi những buổi trình diễn thời trang ở cung Diên Thọ giới thiệu những biến tấu của chiếc áo dài mà đa số biểu hiện những nét cách tân tài hoa, bay bổng, tươi tắn thì đêm trình diễn áo dài cầu Trường Tiền bộc lộ cho ta thấy rằng thời trang không nhất thiết phải thượng lưu cao sang, tuyển chọn lạnh lùng, sàng lọc gắt gao… mà rốt cục mọi người, từ nhiều góc độ khác nhau đều có thể là người của thời trang.

Festival Huế
 
Các kỳ Festival Huế
Đăng ký nhận tin
---