Huế những đêm không ngủ

Lễ hội áo dài, một trong số ít chương trình được trông đợi nhất cũng đã trôi qua trong 60 phút đêm 8-5. Dường như tất cả đều đổ dồn về Trường Tiền, ngồi chật ních hai bên lòng cầu, chật như nêm suốt hai trục đường bờ Bắc Nam sông Hương, và trên cả những chiếc thuyền bập bềnh, mảnh mai…

Dù còn nhiều lời ra tiếng vào, song phải thừa nhận rằng đêm 8-5 ấy đã trở thành sự kiện, ấn tượng khó quên của Festival, của Huế. Chưa bao giờ cầu Trường Tiền đẹp đến thế. Những tà áo dài, những mẫu trang phục thì không có gì khác lạ. Song mới lạ, ấn tượng và thành công chính là sự… liều lĩnh. Sân khấu là cầu Trường Tiền, người mẫu là 550 nữ sinh trung học. Không chỉ thế, cả những chiếc xích lô tuềnh toàng, cả những đôi quang gánh, cả chiếc chiếu cói… cũng thành thời trang. Trường Tiền chỉ thành sân khấu một đêm, nhưng mãi mãi từ đây, cái biểu tượng tự hào ấy của Huế sẽ sáng hằng đêm, 6 sắc màu lung linh huyền ảo sẽ mãi mãi tạo cho nó, cho dòng Hương, cho Huế một không gian đêm kì thú.

Chưa bao giờ Huế đông như thế. Du khách tràn ngập các ngả đường cố đô. Huế thật sự không ngủ những đêm này. Văn hóa Huế và con người Huế đã thực sự thức cùng Festival, nối mạng với toàn cầu, thật sự là cuộc hội tụ văn hóa đa sắc màu. Là cuộc gặp gỡ, tề tựu, giao lưu văn hóa lớn nhất trong lịch sử đất cố đô. Có lẽ cái chủ đích của Ban tổ chức ít nhiều đã đạt được khi phần lớn các chương trình của Huế, mang dáng dấp Huế đều tạo nên những ấn tượng nhất định, thu hút du khách nhiều nhất. Đó là vũ khúc cung đình Huế, nhã nhạc Huế, là thời trang “những đôi mắt của trăng”, lễ Hội trùng dương, là chợ quê ngày hội, phố cổ Gia Hội, là Kim Long với Nam Châu Hội quán, Phú Mộng viên, Ðức quốc công từ, Diên phước công chúa… Ðó là hội trại điêu khắc quốc tế với sự tề tựu đông đủ các nghệ nhân danh tiếng khắp các châu lục với ý tưởng hình thành cho Huế một vườn tượng độc nhất vô nhị sẽ được xây dựng ngay dưới chân núi Ngự Bình. Sẽ thú vị biết bao khi nay mai, thay vào "thành phố mộ” dưới chân núi Ngự Bình kia là một vườn tượng nghệ thuật đầy chất Huế…

Hòa cùng với Huế, Cùng với văn hóa Phú Xuân lộng lẫy một thuở là nền văn hóa đa sắc màu, là kịch quảng diễn danh tiếng Châu Âu Royal de Luxe, là kinh kịch Trung Quốc một loại hình nghệ thuật được xem là "quốc kịch" của người Hoa và là tinh hoa, tinh túy, đỉnh cao của kịch hát phương Ðông.Ðó là ý tưởng đưa thơ vào nghệ thuật ẩm thực của chương trình nhạc tiệc Jean Luc Courcoult, là "chân dung biết múa" của Philippe Janet, khúc cầu nguyện của Ea Sola, là nghệ thuật gõ múa Hàn Quốc, là phương pháp "hai nghệ sĩ trong một vai diễn" của kịch Kuna'uka lừng danh Nhật Bản… Kính nể và kinh ngạc khi chương trình "Dạ nhạc tiệc" quý tộc tổ chức trong sân điện Cần Chánh lại kết hợp được hết thảy những tinh tuý của văn hóa cung đình. Pháp với những tinh hoa văn hóa ẩm thực Huế xưa. Mới lạ, độc đáo và kỳ bí thay nghệ thuật quảng diễn Royal de Luxe. Có khi người xem chưa hiểu nhưng vẫn thích thú, vẫn vỗ tay, vẫn ngợi khen, vẫn kéo đến xem. Sự hòa nhập và sức thu hút của nền văn hóa đa sắc màu đã tạo cho Festival, cho Huế một sức hấp dẫn đầy kỳ thú. Có lẽ, đó chính là điểm thành công nhất của Festival, nó đưa văn hóa Huế nối mạng với toàn cầu, kéo thế giới gần hơn, hiểu hơn về cái giá trị văn hóa Huế, về con người Huế. Nó cũng giúp cho mọi công dân Huế ý thức hơn trước vị thế "con người di sản" của mình trong thời hội nhập. Giúp họ hòa cùng Festival, làm chủ nhân thực sự của Festival.

Festival đã đem đến và để lại cho Huế nhiều điều... Tuy nhiên, trong vô số những đúng-được- lợi-hay ấy, đã nảy sinh không ít vấn đề cần phải xem lại, có cả những sự cố đáng chê trách. Ở bài viết này, chúng tôi chỉ muốn nhấn mạnh những cố gắng vượt bậc của Huế. Bởi dù sao thì Festival đã thành công vượt mong đợi. Dù sao thì Huế, người Huế đă hết mình cho Festival. Ông Xê, Phó chủ tịch tỉnh đã thổ lộ: cả thành phố Huế đã được rửa trong ngày khai mạc. Còn điều nữa ông không nói nhưng nhiều người biết: toàn bộ đội quân "bị gậy" của Huế cũng đă được bốc hết khỏi thành phố. Những ngày này, cả thành phố Huế bỗng chốc trở nên mới mẻ, đến lạ kỳ, mới từ màu vôi các công sở đến từng chiếc xích lô, từng viên gạch lát hè phố… Từ ông Bí thư, Chủ tịch tỉnh đến lão chèo đò, đến cậu đạp xích lô, cô bán hàng xén… Huế đã làm một cuộc ra quân tổng lực cho Festival, vì Festival. Mặc dù những ngày sau, nhiều đoàn đã ra về, Huế có thưa thớt hơn, nhưng vẫn có thêm những đoàn khách mới kéo nhau đến Huế. Huế thường ngày vắng lặng và trầm tĩnh là vậy, 9 giờ đêm đã không còn bóng người trên phố. Vậy mà những ngày này, Huế thực sự là những đêm không ngủ, chộn rộn, xốn xang và lộng lẫy, kiêu kì...
 

Trương Huy Nhất - Báo Đại Đoàn Kết số 38
 
Các kỳ Festival Huế
Đăng ký nhận tin
---