"Ký ức thở dài" của Nơi Đến

Lần đầu tiên, chúng ta được chứng kiến những tiết mục biểu diễn trên độ dẻo của thân thể. Nơi Đến sử dụng những chất liệu chuyển động nhạy cảm tự nhiên của cơ thể. Nhịp của cơ là một đường thẳng từ tâm hồn tới tâm hồn, tạo ên những điệu múa đầy sức hút và cảm xúc; mang đến cho khán giả những khám phá kỳ diệu về khả năng của con người.

Festival 2010 đã đi hết 1/3 chặng đường, vẫn còn đó những dư âm khó quên về các hoạt động lễ hội, những chương trình đặc sắc như lôi cuốn người xem vào với vũ điệu sôi động. Đại Nội cùng hàng chục điểm diễn, các chương trình nghệ thuật đặc biệt đã góp phần đưa khán giả đến gần hơn với nghệ thuật và Nơi Đến đã để lại dấu ấn sâu sắc trong cảm nhận của công chúng yêu nghệ thuật.

Câu chuyện được bắt đầu bằng những ký ức bị lãng quên. Anh ta đứng đó, nhìn vào quá khứ của mình và tập làm quen với nó. Nó-Ký ức không còn thuộc về anh ta và anh ta cảm thấyxa lạ. Anh hiểu rằng Nó - Ký ức đang sống độc lập, nó không cần có anh ta để tồn tại. Anh ta đang cần nó để biết mình đang tồn tại. Nó. Không mang hình hài mà anh ta có thể chạm tới và anh quyết định đi vào trong nó. Trong Nó, không gian - thời gian đang giãn nở như hơi thở của anh ta. Và ở đó anh ta gặp hình hài của mình một cách ngẫu nhiên. Họ gặp nhau bởi họ không cùng tốc độ chuyển động...

Chương trình dẫn dắt người xem đi từ tình tiết này đến tình tiết khác, cần có chiều sâu cảm nhận thì khán giả mới có thể thẩm thấu hết giá trị nội dung và nghệ thuật được các nghệ sĩ chuyển tải. Đến với Festival 2010, Nơi Đến đã kết thúc thành công chương trình nghệ thuật của mình qua hai đêm diễn và đã thả lại sau lưng nhiều dấu chấm hỏi đối với những ai đang tìm hiểu về nghệ thuật múa đương đại.

Tin, bài: Kim Thanh - Ảnh: Văn Vũ
 
Các kỳ Festival Huế
Đăng ký nhận tin
---