Cõi riêng của thơ

Trong khuôn khổ Festival, festival thơ lần thứ 5 với chủ đề “Cõi trăng nghiêng” đã được Hội Nhà văn tỉnh tổ chức. Với không gian nhỏ, nên thơ của nhà Kèn (công viên 3-2) bên bờ sông Hương thơ mộng, đêm thơ đã tạo nên cõi riêng cho người yêu thơ.

Đêm thơ diễn ra trên nền tác phẩm nghệ thuật sắp đặt “Nguồn thơ” của họa sĩ Đinh Khắc Thịnh. Tác phẩm lấy cảm hứng từ những con chữ để chuyển tải thành thơ. Bằng chất liệu xốp và giấy, khoảng 1.800 chữ cái gồm nhiều kích cỡ treo trên dây, thòng xuống từ trên trần và dán dưới nền nhà Kèn. Chữ chảy từ trên mái cao xuống sàn nhà tương tác với những con chữ nhỏ được rải phía dưới. Người dân hay du khách đến đây có thể nhặt những chữ nhỏ từ sàn nhà để sắp thành câu thơ theo ý mình hoặc sắp thành bài thơ đã có từ trước. 


 Đêm thơ thu hút nhiều công chúng yêu thơ tham dự. Dù trong công viên 3-2 có các sân khấu khác đang diễn ra hoạt động lễ hội, sân khấu thơ vẫn thu hút nhiều người nghe, đặc biệt là các bạn trẻ. Điều đó chứng tỏ thơ vẫn có chỗ đứng riêng trong lòng mọi người. Trên bãi cỏ xanh mượt chung quanh nhà Kèn, họ đứng, ngồi lắng nghe trong xúc cảm. Khung cảnh thơ mộng, giản dị đã mang đến cho người nghe không gian thơ sâu lắng. Đêm thơ được trình diễn trong tiếng sáo du dương của nghệ sĩ Bảo Cường và tiếng đàn tranh của nghệ sĩ Phương Trang. Từng bài thơ do chính các tác giả tự ngâm đầy ngẫu hứng, át tiếng ồn ào xung quanh. 


Khán giả đã trải qua nhiều cảm xúc khi nghe thơ


Mở đầu chương trình, nhà thơ Ngàn Thương thể hiện bài thơ “Tình khúc festival”. Trong giọng ngâm diễn xúc động của tác giả, người nghe cảm nhận được một trời bâng khuâng, thương nhớ khi Huế bước vào lễ hội:
“Kinh thành mở ngõ
Cung đàn xưa lắng vào tim
Đi bên em thầm lặng
Như bao lần đến Huế rồi xa”
Nhà thơ Lê Ngã Lễ mang đến sự day dứt về quá khứ vàng son của kinh thành xưa:
“Đã qua những ngày mưa gió lạnh
Tôi tìm ai trong từng phím tơ chùng
Cung đàn cũ vẫn gõ vào thành quách
Gọi người về thăm lại thuở vàng son”


Với “Huế tím”, nhà thơ Đông Hà như vẽ nên một trời tím Huế mộng mơ, âm trầm. Bài thơ gợi lên khung trời trong lành của Huế vào buổi sáng đầy sương:
“Buổi sáng cong như cầu Tràng Tiền lung linh nhuộm sương cuộn nhau tình tứ
em qua cầu tóc ướt như mây
vẽ Huế lên cây ra đầy màu tím
thả Hương lên chùa mõ gõ thâm nghiêm”


Bài thơ “Một cõi trăng nghiêng” của nhà thơ Đ Văn Khoái mang lại cho người thưởng thức sự nhẹ nhàng, thanh thoát khi viết về trăng:
“Thành khuya ngã bóng trăng lên
Hoa rơi tưởng giọt trăng mềm rớt vai
Sương đêm lấp kín đường rồi
Nên tôi phải níu tay người… bước đi”


Không ồn ào, náo nhiệt, sau phần thể hiện của mỗi tác giả, những tiếng vỗ tay vang lên. Một vài người kín đáo che miệng cười khi nghe được những câu thơ tâm đắc, nói đúng tâm trạng mình. Có những gương mặt trầm lặng, xúc động. Hoàng Long chia sẻ: “Trong không khí náo nhiệt của lễ hội festival, đêm thơ đã mang đến cho người yêu thơ một không gian thi vị. Nghe các nhà thơ đọc thơ bằng giọng quê hương mình, em vẫn thích hơn đọc những dòng thơ được in trên giấy”.


Huế là mảnh đất của thi ca. Vì vậy, khi Huế tràn ngập trong không khí lễ hội, không thể thiếu không gian dành cho thơ. Đêm thơ không những để tôn vinh thơ ca mà là dịp để các nhà thơ và công chúng yêu thơ ngồi lại bên nhau, cùng nhau nghe những bài thơ mang đậm âm hưởng xứ Huế. Ngoài ra, nó còn giúp người sáng tác đến gần công chúng hơn và mang đến cho mọi người tình yêu với thi ca.


Festival năm nay có rất nhiều chương trình hoành tráng và đặc sắc do các đoàn nghệ thuật của nhiều địa phương trong nước và nước ngoài đến trình diễn. Festival thơ chỉ là một chương trình rất nhỏ nhưng đã góp phần tạo nên bản sắc riêng của lễ hội. Và khi festival qua đi, những chương trình hoành tráng, náo nhiệt qua đi, cái còn lại “thâm trầm sâu lắng đọng” là những bài thơ viết về Huế của những người yêu Huế.
 

Minh Hồng-CTV
 
Các kỳ Festival Huế
Đăng ký nhận tin
---