17 năm nhớ Trịnh Công Sơn: "Nguồn cội"

“Nguồn cội” là chủ đề của cuộc hạnh ngộ giữa những tâm hồn yêu nhạc Trịnh, một tình yêu chung không giới hạn tuổi tác, không gian và thời gian, giữa tiết trời mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ, tại sân khấu Phu Văn Lâu, Festival Huế 2018, tối 28/4/2018.

“Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt, trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt, rọi suốt trăm năm một cõi đi về”. Tiếng kèn của nghệ sỹ Trần Mạnh Tuấn vang lên như cuộc du hành từ "Cát bụi" và "Một cõi đi về" của Trịnh Công Sơn trong lòng người yêu nhạc. Gần hai nghìn khán giả từ những người mái đầu đã bạc đến những bạn trẻ mênh mông tuổi đời, cùng các nghệ sỹ gắn giọng ca, tài năng của mình với âm nhạc Trịnh Công Sơn, cùng gia đình nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đã có một đêm thưởng nhạc đầy đam mê.

,

Cô Trịnh Vĩnh Trinh đại diện cho gia đình đã gửi lời tri ân đến tình cảm của mọi người
luôn giữ cho âm nhạc của Trinh Công Sơn và gia đình mình trong những lần đến Huế.


Chất trữ tình tự sự
Cuộc đời là những chuyến thiên di, dẫu loanh quanh đi mãi rồi khi bạc mái đầu, tóc trắng như vôi chợt thốt lên “Thôi về đi đường trần đâu có gì, tóc xanh mấy mùa, có nhiều khi từ vườn khuya bước về, bàn chân ai rất nhẹ, tựa hồ những năm xưa”. Dòng âm nhạc ấm áp, trữ tình qua giọng ca của ca sĩ Lân Nhã với "Phôi pha" và "Mưa hồng".
"Ướt mi", "Thương một người", "Sóng về đâu" và "Ru em từng ngón xuân nồng" hát bởi nữ ca sỹ Lệ Quyên trong sắc áo dài tím Huế, khơi lên vẻ đẹp thẩm mỹ của nỗi buồn mang tên nhớ cố hương, người thương. “Giấc ngủ nào, giường chiếu quạnh hiu, trăng mờ quê cũ, người đúng chờ gió đồng vi vu, vạt nắng vàng nhắc lời thiên thu, nhớ ngàn năm trôi qua”.








Thể nghiệm âm nhạc mới
Màu sắc trong âm nhạc của Trịnh Công Sơn là màu của thời gian, không gian, của nỗi nhớ, tình yêu,... Chính vì vậy, nó có sức níu gần những thế hệ nghệ sỹ, trong mỗi tình chung với Trịnh. Nghệ sỹ An Trần với tiếng kèn Saxophone với nhạc phẩm "Ru ta ngậm ngậm ngùi". Tuấn Mạnh và Phi Phi với thể nghiệm âm nhạc hiện đại cùng chiếc đàn Piano về “Tuổi đời mênh mông”, “Hạ trắng”. Đến “Cũng sẽ chìm trôi” với múa đương đại của Alex Tú Nguyễn và nhóm múa Lyricist.









 



Không gian và thời gian kết nối các thế hệ
Những trăn trở, tự sự về thân phận con người, về khát vọng sống cũng là một phần trong hồn nhạc Trịnh, từ “Tiến thoái lưỡng nan” đến “Biết đâu nguồn cuội” hay “Biển nghìn thu ở lại”... Trong “Chuyến hành hương trên đồi cao”, “Dấu chân địa đàng”, Tấn Sơn kể câu chuyện của những con người đi mãi một đời phiêu lưu vẫn mang trong mình nỗi nhớ quê hương. "Vết lăn trầm" qua song tấu cha và con nhạc sỹ Trần Mạnh Tuấn – An Trần; "Xin cho tôi " và "Em hãy ngủ đi" qua âm giọng ấm áp của Đức Tuấn. "Diễm xưa",  "Này em có nhớ" được giọng ca Hồng Nhung khiến “mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ” thành tơ trời níu khán giả và nghệ sỹ đến gần nhau hơn. Tiếng trống nhí Trọng Nhân quyện cùng điệp khúc "Nối vòng tay lớn" của tất cả các nghệ sỹ cùng khán giả như một thông điệp về sức sống luôn mới của âm nhạc Trịnh Công Sơn.
 

Nguồn cội và tình yêu, tất cả đã nối vòng tay kết chặt trong tình yêu, thứ tình yêu vượt ra ngoài không gian âm nhạc. Đó là thế giới đời sống tinh thần của gia tài mà Trịnh Công Sơn đã để lại, người nhạc sỹ tài hoa mãi sống khi trái tim của con người còn yêu, còn khao khát sống.

 

Hồng Ngọc - Kim Thanh

TT Festival Huế
 
Đăng ký nhận tin
---